Theo Tiếng Gọi Lúc Nửa Đêm.
(Sơn Nhồi sọ).
Chào các bạn. ngày hôm nay của bạn như thế nào.
Ok Hôm nay mình kể các bạn nghe chuyện mình trốn nhà theo tiếng gọi lúc nửa đêm nha. Và cái kết ko ngọt hơn là mấy.
khoảng thời gian đó là vào năm lớp 9, mình mới thi tuyển sinh song, rảnh háng ở nhà phụ mẹ bán phở, năm đó phở ăn ngập mồm, sau này nghe mùi phở rợn gai óc lên...! hê hê.
Hè mà có gì làm đâu. ban ngày phụ mẹ tí(lăng xăng chạy bàn các kiểu), rồi chiều chạy đi chơi game (Game kiếm hiệp Cửu Long Tranh bá, cũng là game mình gặp mối tình đầu đẫm lệ), tối vế cày phim "Đời sống chợ đêm" với mẹ.
Mọi chuyện cứ thế cho đến cái ngày định mệnh đó, ngày 2 đứa gặp nhau.
Ngày hôm đó, quán game bị mất mạng, thế là anh em rủ nhau chơi game off, mình thì éo quen thằng nào nên ngồi tự kỷ, thì mình mới vô tình nhấp vô 1 game bắn nhau, mình mới ngỡ ngàng khi gặp thể loại bắn nhau thần thánh nhất từ trước tới giờ, đó là game
Mình bắt đầu mê mẩn, chơi lâu hơn, trễ hơn, đến lúc trốn nhà xuyên đêm luôn. trốn nhà thì mình chuyên nghiệp rồi. cứ 11h bắt đầu xuyên là 10:30 mình bắt đầu xuất phát. Điều may mắn cho mình là chỉ cần đi bộ 1,5 km.
Còn lại đều chống lại mình, Mấy con chó nhà hàng xóm thì thôi rồi, xung mãn kinh hoàng, sủa in ỏi cả lên.
Tuy mình có quen rồi nhưng lâu lâu thót tim với tụi này.
Đầu tiên mình sẽ đợi mama đi ngủ, coi song phim là mama đi ngủ à, khoảng tầm trước 10h. sau đó cho chắc ăn, thì mình đợi thêm đến 10:20, lúc này nằm đợi mà lòng sôi sục, chỉ muốn được gặp "em", khi mọi người chìm vào giấc ngủ, mình bắt đầu mon men xuống giường và nhẹ nhàng băng xuống nhà bếp, khu vực này khá tối vì không còn đèn bàn thờ chiếu sáng, thôi đành dựa vào trực giác (lúc nãy mình có dọn bàn ghế gọn gàng rồi).
Chỉ cần 1 sơ suất nhỏ sẽ phải trả 1 cái giá quá đắt. Ok mọi chuyện vẫn theo kế hoạch, sau nó mình nhẹ nhàng mở tấm cửa gỗ để nó không phát ra tiếng động, ngoài trời lúc này ánh trăng tỏa lập lòe mờ ảo, nhưng vậy là đủ để hành động rồi, mình tự nhủ là phải cố gắng. hôm nay mình phải cày cho thật đã tay.
Với niềm tin hừng hực trong người, mình bắt đầu băng qua sân nhà không quên quan sát con chó hàng xóm, song mình lướt khá nhẹ qua 2 ngôi mộ trước nhà (2 ngôi mộ này nằm đây khá lâu rồi, từ ngày xưa cơ), rồi mình chạy nhanh xuống 1 con dốc nhỏ, nó nối với 1 con đường có hàng rào bằng dâm bụt rậm rạp, kéo dài 20 mét và tối đen mù mịt, qua đoạn này mình gặp 1 sườn đồi ngắn, và xuôi dọc xuống 1 thung lũng đầy lau, sậy. Cuối chân đồi là hệ thống hồ chằng chịt, rồi tất các hồ đều xả nước ra 1 con suối nhỏ.( lội suối thích phải biết, sau này biết nguồn nước ở đâu ra cái éo lội nửa).
Có 1 con đường nhỏ xíu và sạc lở cắt ngang qua sườn đồi. với 1 bên là cái mương sâu hoáy.
Phía trên con đường là 1 vườn hồng rộng, chi chít cành lá hòa vào màn đêm đen kịt, u ám, nó tồn tại với 1 bề dày lịch sử huy hoàng. Nó còn man rợ hơn khi có lần được 1 bác cú mèo ghé thăm, rồi bác chiếm luôn 1 thời gian, gây hoang mang, ám ảnh cho các bé trong tầm ảnh hưởng, khi bác cất tiếng kêu man rợ của mình.
Phía dưới ngọn đồi là 1 vườn cà rốt bạt ngàn trải dài xuống tận chân đồi, nhìn thướt tha vô cùng với những con sóng lá rốt vẫy vùng trong gió mát,. đây củng là nơi mình lập kỉ lục cày nửa băng rốt tung tóe, khi đó đội của mình đang công tác xuống quán game, thì bị con chó của ông anh mai phục, nhà ổng nằm ở cuối con đường này, mình vẩn còn nhớ tên nó là "Bốp". Quân khốn lạn).
Cùng với khoảng cách với con suối ở thung lũng, phía bên kia, ở trên cao là 1 con đường thông Đà Lạt với Trại Mát. Con đường huyết mạch.
Con đường nổi tiếng với 1 khúc cua, mấy thanh niên đam mê tốc độ hay bỏ cua khúc này, vì sau khi xe bắt chớn 1 đoạn khá dài từ bùng binh lớn, và lao đi với tốc độ bàn thờ, thì việc ôm cua sẽ là không hợp lý cho lắm, vì thằng bạn đang kè sau "đíc" và có thể vượt bất cứ lúc nào, việc cắt cua qua lề bên này là 1 lựa chọn hợp lý đề gia tăng khoảng cách, đường khuya thì vắng bóng người, Nhưng nó quá bất hợp lý vì... ).
Nhờ con đường đó có đèn mà mình ăn hôi được 1 ít ánh sáng, nhân cơ hội đó, mình thực hiện những bước đi khéo léo trên con đường nhỏ bé, rồi mình nhanh chóng tiếp cận nhà ông anh, căn này nằm giữa lưng đồi, nó nằm cạnh 1 cái bờ với đầy hang nhện đất, con to con nhỏ thi nhau đào hang trên vách đất chi chít.
Mình củng chả biết bọn chúng ở đó từ khi nào, chỉ biết anh chị dắt đi bẻ cỏ, rồi mở cái nắp lên song nhét cỏ vô chọt chọt, ngoáy ngoáy là mấy anh nhện bay ra cắn cắn (bữa nào mình về xem lại thử còn không), ở giữa căn nhà với bờ đất có chừa 1 con đường, nó rộng khoảng 2 người đi song song là xém té...!
Phía trên bờ đất người ta có trồng 1 hàng chè, đề giữ cho bờ không bị sạc lở, với những gốc chè vô cùng quái dị, nó khá là thú vật khi kết hợp với màn đêm đen kịt, và mập mờ ánh trăng, thêm vào đó là lũ sâu mèo, quân số lên đến hàng trăm con, chỉ chực chờ rơi xuống đầu người qua đường. may là trận địa này chỉ kéo dài hết căn nhà. lướt nhanh là ra 1 mảnh đất thoáng hơn với nhiều nhà cửa hơn rồi.
Nhưng cái bờ và mảnh đất được chia cắt bởi 1 con mương rộng 1 mét, sâu húp. có thời gian mưa to nó sụp bờ, rồi rơi cả cây cầu xuống dưới. đoạn này sẽ càng căng não hơn nếu em "Bốp" còn sống...!
Mình phi qua cây cầu thật nhanh, rồi cứ thế lướt đi thong dong trên con đường chạy dọc đến cuối mảnh đất, rồi 1 con mương đầy nước thải hóa chất, phẩm màu của nhà máy giấy, nó nằm phía trên ngọn đồi, nó không ngừng thải ra vo số nước màu xuống con mương(có thời gian mình thấy mỗi ngày cái mương nó có mỗi màu khác nhau cơ), song song với con mương là 1 con đường đất rộng hơn. cắt dọc mảnh đất ra.
Sau khi nhập vào con đường lớn này và đi được 50 mét, thì mình sẽ gặp 1 cái giếng đầy rêu xanh, đó là nguồn nước sinh hoạt của những người sống ở đó, trong căn nhà biệt thự do pháp xây to đùng, vách đá thì dày cộm và sừng sững. thêm vào đó là 1 bụi tre khổng lồ, cao chót vót. bụi tre tối ngày xào xạc lá trong gió và kêu ọt ẹp, cọt kẹt....! Chắc 3 chúng nó đã ở đó lâu lắm rồi.
Khúc này thật sự là rợn tóc gáy với những câu chuyện ly kỳ mà mình có thể mường tượng ra lúc đó.
Địa điểm vãi hàng này là nút giao nhau giữa con đường đất với 1 con đường nhựa. địa hình bắt đầu dễ thở hơn rồi, mình tăng tốc độ và không để ý mấy con chó xung quanh lắm, vì nhà nào cũng có hàng rào cả, chỉ là lâu lâu gặp vài 3 cái bóng trắng trên đường thập thò dưới ánh trăng lập lờ.
Nhưng mình cũng kinh nghiệm đi đêm đầy mình, nhờ công bà chụy hàng xóm dẫn dắt đi chơi game trong những đêm còn tồi tệ hơn thế. Nên lúc này mình biết ngay nó chỉ là mấy cái bao phân, được giang hồ bố trí(vứt lăn lóc) bên vệ đường mà thôi.
Mình cứ thế lướt đi trong tiếng sủa khản đặc, vô vọng của bọn chó. Đi gần hết con đường nhựa này, mình gặp 1 bức tường lớn xuôi dọc theo con đường, mỗi lần qua đoạn này là y chang rằng có tiếng dép dội lại nghe rõ mồn một luôn, nhiều lúc mình cứ tưởng đang bị theo dõi cơ.
Vậy là hết con đường chông gai. mình nhanh chóng lao lên ngã 3 trước mặt, nơi con đường này giao nhau với con lộ lớn có "khúc cua" vãi hàng, ra đường lớn rồi, đèn sáng rực rỡ, mình cứ thế tọt xuống quán game.
ối ồi ôi, phê quá đi mất.
Mình chơi vui vẻ cho tới 6h sáng, trời cũng sáng rồi mà mẹ thì đi làm sớm lắm, mình cuốc bộ về và ngủ 1 giấc, rồi mới chạy xuống phụ mẹ bán phở. Bình thường là thế.
Éo le ở chổ, không biết sao hôm đó đang vui vẻ thì dân quân và công an phường ập vào, bắt ngay a chủ quán rồi lập cái biên bản, vì tội mở qua đêm không xin phép, 3h sáng, và mình bị đuổi ra khỏi quán.
Bây giờ ngủ đâu đây, ở lại thì không được rồi, về thì.....! đèn đường đả tắt hết..!
Cuộc hành trình lại bắt đầu vào lúc 3h sáng...!
Hihi cám ơn các bạn đã ủng hộ. chúc các bạn 1 buổi tối vui vẻ.
Hẹn gặp trong các bài viết tiếp theo.
Chỉ cần 1 sơ suất nhỏ sẽ phải trả 1 cái giá quá đắt. Ok mọi chuyện vẫn theo kế hoạch, sau nó mình nhẹ nhàng mở tấm cửa gỗ để nó không phát ra tiếng động, ngoài trời lúc này ánh trăng tỏa lập lòe mờ ảo, nhưng vậy là đủ để hành động rồi, mình tự nhủ là phải cố gắng. hôm nay mình phải cày cho thật đã tay.
Với niềm tin hừng hực trong người, mình bắt đầu băng qua sân nhà không quên quan sát con chó hàng xóm, song mình lướt khá nhẹ qua 2 ngôi mộ trước nhà (2 ngôi mộ này nằm đây khá lâu rồi, từ ngày xưa cơ), rồi mình chạy nhanh xuống 1 con dốc nhỏ, nó nối với 1 con đường có hàng rào bằng dâm bụt rậm rạp, kéo dài 20 mét và tối đen mù mịt, qua đoạn này mình gặp 1 sườn đồi ngắn, và xuôi dọc xuống 1 thung lũng đầy lau, sậy. Cuối chân đồi là hệ thống hồ chằng chịt, rồi tất các hồ đều xả nước ra 1 con suối nhỏ.( lội suối thích phải biết, sau này biết nguồn nước ở đâu ra cái éo lội nửa).
Có 1 con đường nhỏ xíu và sạc lở cắt ngang qua sườn đồi. với 1 bên là cái mương sâu hoáy.
Phía trên con đường là 1 vườn hồng rộng, chi chít cành lá hòa vào màn đêm đen kịt, u ám, nó tồn tại với 1 bề dày lịch sử huy hoàng. Nó còn man rợ hơn khi có lần được 1 bác cú mèo ghé thăm, rồi bác chiếm luôn 1 thời gian, gây hoang mang, ám ảnh cho các bé trong tầm ảnh hưởng, khi bác cất tiếng kêu man rợ của mình.
Phía dưới ngọn đồi là 1 vườn cà rốt bạt ngàn trải dài xuống tận chân đồi, nhìn thướt tha vô cùng với những con sóng lá rốt vẫy vùng trong gió mát,. đây củng là nơi mình lập kỉ lục cày nửa băng rốt tung tóe, khi đó đội của mình đang công tác xuống quán game, thì bị con chó của ông anh mai phục, nhà ổng nằm ở cuối con đường này, mình vẩn còn nhớ tên nó là "Bốp". Quân khốn lạn).
Cùng với khoảng cách với con suối ở thung lũng, phía bên kia, ở trên cao là 1 con đường thông Đà Lạt với Trại Mát. Con đường huyết mạch.
Con đường nổi tiếng với 1 khúc cua, mấy thanh niên đam mê tốc độ hay bỏ cua khúc này, vì sau khi xe bắt chớn 1 đoạn khá dài từ bùng binh lớn, và lao đi với tốc độ bàn thờ, thì việc ôm cua sẽ là không hợp lý cho lắm, vì thằng bạn đang kè sau "đíc" và có thể vượt bất cứ lúc nào, việc cắt cua qua lề bên này là 1 lựa chọn hợp lý đề gia tăng khoảng cách, đường khuya thì vắng bóng người, Nhưng nó quá bất hợp lý vì... ).
Nhờ con đường đó có đèn mà mình ăn hôi được 1 ít ánh sáng, nhân cơ hội đó, mình thực hiện những bước đi khéo léo trên con đường nhỏ bé, rồi mình nhanh chóng tiếp cận nhà ông anh, căn này nằm giữa lưng đồi, nó nằm cạnh 1 cái bờ với đầy hang nhện đất, con to con nhỏ thi nhau đào hang trên vách đất chi chít.
Lật lên và ngoáy ngoáy.
Mình củng chả biết bọn chúng ở đó từ khi nào, chỉ biết anh chị dắt đi bẻ cỏ, rồi mở cái nắp lên song nhét cỏ vô chọt chọt, ngoáy ngoáy là mấy anh nhện bay ra cắn cắn (bữa nào mình về xem lại thử còn không), ở giữa căn nhà với bờ đất có chừa 1 con đường, nó rộng khoảng 2 người đi song song là xém té...!
Phía trên bờ đất người ta có trồng 1 hàng chè, đề giữ cho bờ không bị sạc lở, với những gốc chè vô cùng quái dị, nó khá là thú vật khi kết hợp với màn đêm đen kịt, và mập mờ ánh trăng, thêm vào đó là lũ sâu mèo, quân số lên đến hàng trăm con, chỉ chực chờ rơi xuống đầu người qua đường. may là trận địa này chỉ kéo dài hết căn nhà. lướt nhanh là ra 1 mảnh đất thoáng hơn với nhiều nhà cửa hơn rồi.
Nhưng cái bờ và mảnh đất được chia cắt bởi 1 con mương rộng 1 mét, sâu húp. có thời gian mưa to nó sụp bờ, rồi rơi cả cây cầu xuống dưới. đoạn này sẽ càng căng não hơn nếu em "Bốp" còn sống...!
Mình phi qua cây cầu thật nhanh, rồi cứ thế lướt đi thong dong trên con đường chạy dọc đến cuối mảnh đất, rồi 1 con mương đầy nước thải hóa chất, phẩm màu của nhà máy giấy, nó nằm phía trên ngọn đồi, nó không ngừng thải ra vo số nước màu xuống con mương(có thời gian mình thấy mỗi ngày cái mương nó có mỗi màu khác nhau cơ), song song với con mương là 1 con đường đất rộng hơn. cắt dọc mảnh đất ra.
Sau khi nhập vào con đường lớn này và đi được 50 mét, thì mình sẽ gặp 1 cái giếng đầy rêu xanh, đó là nguồn nước sinh hoạt của những người sống ở đó, trong căn nhà biệt thự do pháp xây to đùng, vách đá thì dày cộm và sừng sững. thêm vào đó là 1 bụi tre khổng lồ, cao chót vót. bụi tre tối ngày xào xạc lá trong gió và kêu ọt ẹp, cọt kẹt....! Chắc 3 chúng nó đã ở đó lâu lắm rồi.
Khúc này thật sự là rợn tóc gáy với những câu chuyện ly kỳ mà mình có thể mường tượng ra lúc đó.
Địa điểm vãi hàng này là nút giao nhau giữa con đường đất với 1 con đường nhựa. địa hình bắt đầu dễ thở hơn rồi, mình tăng tốc độ và không để ý mấy con chó xung quanh lắm, vì nhà nào cũng có hàng rào cả, chỉ là lâu lâu gặp vài 3 cái bóng trắng trên đường thập thò dưới ánh trăng lập lờ.
Nhưng mình cũng kinh nghiệm đi đêm đầy mình, nhờ công bà chụy hàng xóm dẫn dắt đi chơi game trong những đêm còn tồi tệ hơn thế. Nên lúc này mình biết ngay nó chỉ là mấy cái bao phân, được giang hồ bố trí(vứt lăn lóc) bên vệ đường mà thôi.
Mình cứ thế lướt đi trong tiếng sủa khản đặc, vô vọng của bọn chó. Đi gần hết con đường nhựa này, mình gặp 1 bức tường lớn xuôi dọc theo con đường, mỗi lần qua đoạn này là y chang rằng có tiếng dép dội lại nghe rõ mồn một luôn, nhiều lúc mình cứ tưởng đang bị theo dõi cơ.
Vậy là hết con đường chông gai. mình nhanh chóng lao lên ngã 3 trước mặt, nơi con đường này giao nhau với con lộ lớn có "khúc cua" vãi hàng, ra đường lớn rồi, đèn sáng rực rỡ, mình cứ thế tọt xuống quán game.
ối ồi ôi, phê quá đi mất.
Mình chơi vui vẻ cho tới 6h sáng, trời cũng sáng rồi mà mẹ thì đi làm sớm lắm, mình cuốc bộ về và ngủ 1 giấc, rồi mới chạy xuống phụ mẹ bán phở. Bình thường là thế.
Éo le ở chổ, không biết sao hôm đó đang vui vẻ thì dân quân và công an phường ập vào, bắt ngay a chủ quán rồi lập cái biên bản, vì tội mở qua đêm không xin phép, 3h sáng, và mình bị đuổi ra khỏi quán.
Bây giờ ngủ đâu đây, ở lại thì không được rồi, về thì.....! đèn đường đả tắt hết..!
Cuộc hành trình lại bắt đầu vào lúc 3h sáng...!
Hihi cám ơn các bạn đã ủng hộ. chúc các bạn 1 buổi tối vui vẻ.
Hẹn gặp trong các bài viết tiếp theo.






0 nhận xét:
Đăng nhận xét