Thứ Sáu, 19 tháng 1, 2018

Theo Tiếng gọi Lúc Nửa Đêm.


Theo Tiếng Gọi Lúc Nửa Đêm.

(Sơn Nhồi sọ).





Chào các bạn. ngày hôm nay của bạn như thế nào.

Ok Hôm nay mình kể các bạn nghe chuyện mình trốn nhà theo tiếng gọi lúc nửa đêm nha. Và cái kết ko ngọt hơn là mấy.

khoảng thời gian đó là vào năm lớp 9, mình mới thi tuyển sinh song, rảnh háng ở nhà phụ mẹ bán phở, năm đó phở ăn ngập mồm, sau này nghe mùi phở rợn gai óc lên...! hê hê.

Hè mà có gì làm đâu. ban ngày phụ mẹ tí(lăng xăng chạy bàn các kiểu), rồi chiều chạy đi chơi game (Game kiếm hiệp Cửu Long Tranh bá, cũng là game mình gặp mối tình đầu đẫm lệ), tối vế cày phim "Đời sống chợ đêm" với mẹ.

Mọi chuyện cứ thế cho đến cái ngày định mệnh đó, ngày 2 đứa gặp nhau.

Ngày hôm đó, quán game bị mất mạng, thế là anh em rủ nhau chơi game off, mình thì éo quen thằng nào nên ngồi tự kỷ, thì mình mới vô tình nhấp vô 1 game bắn nhau, mình mới ngỡ ngàng khi gặp thể loại bắn nhau thần thánh nhất từ trước tới giờ, đó là game Call of Duty®.

Mình bắt đầu mê mẩn, chơi lâu hơn, trễ hơn, đến lúc trốn nhà xuyên đêm luôn. trốn nhà thì mình chuyên nghiệp rồi. cứ 11h bắt đầu xuyên là 10:30 mình bắt đầu xuất phát. Điều may mắn cho mình là chỉ cần đi bộ 1,5 km.
Còn lại đều chống lại mình, Mấy con chó nhà hàng xóm thì thôi rồi, xung mãn kinh hoàng, sủa in ỏi cả lên.

Tuy mình có quen rồi nhưng lâu lâu thót tim với tụi này.

Đầu tiên mình sẽ đợi mama đi ngủ, coi song phim là mama đi ngủ à, khoảng tầm trước 10h. sau đó cho chắc ăn, thì mình đợi thêm đến 10:20, lúc này nằm đợi mà lòng sôi sục, chỉ muốn được gặp "em", khi mọi người chìm vào giấc ngủ, mình bắt đầu mon men xuống giường và nhẹ nhàng băng xuống nhà bếp, khu vực này khá tối vì không còn đèn bàn thờ chiếu sáng, thôi đành dựa vào trực giác (lúc nãy mình có dọn bàn ghế gọn gàng rồi).

Chỉ cần 1 sơ suất nhỏ sẽ phải trả 1 cái giá quá đắt. Ok mọi chuyện vẫn theo kế hoạch, sau nó mình nhẹ nhàng mở tấm cửa gỗ để nó không phát ra tiếng động, ngoài trời lúc này ánh trăng tỏa lập lòe mờ ảo, nhưng vậy là đủ để hành động rồi, mình tự nhủ là phải cố gắng. hôm nay mình phải cày cho thật đã tay.

Với niềm tin hừng hực trong người, mình bắt đầu băng qua sân nhà không quên quan sát con chó hàng xóm, song mình lướt khá nhẹ qua 2 ngôi mộ trước nhà (2 ngôi mộ này nằm đây khá lâu rồi, từ ngày xưa cơ), rồi mình chạy nhanh xuống 1 con dốc nhỏ, nó nối với 1 con đường có hàng rào bằng dâm bụt rậm rạp, kéo dài 20 mét và tối đen mù mịt, qua đoạn này mình gặp 1 sườn đồi ngắn, và xuôi dọc xuống 1 thung lũng đầy lau, sậy. Cuối chân đồi là hệ thống hồ chằng chịt, rồi tất các hồ đều xả nước ra 1 con suối nhỏ.( lội suối thích phải biết, sau này biết nguồn nước ở đâu ra cái éo lội nửa).

Có 1 con đường nhỏ xíu và sạc lở cắt ngang qua sườn đồi. với 1 bên là cái mương sâu hoáy.

Phía trên con đường là 1 vườn hồng rộng, chi chít cành lá hòa vào màn đêm đen kịt, u ám, nó tồn tại với 1 bề dày lịch sử huy hoàng. Nó còn man rợ hơn khi có lần được 1 bác cú mèo ghé thăm, rồi bác chiếm luôn 1 thời gian, gây hoang mang, ám ảnh cho các bé trong tầm ảnh hưởng, khi bác cất tiếng kêu man rợ của mình.

Phía dưới ngọn đồi là 1 vườn cà rốt bạt ngàn trải dài xuống tận chân đồi, nhìn thướt tha vô cùng với những con sóng lá rốt vẫy vùng trong gió mát,. đây củng là nơi mình lập kỉ lục cày nửa băng rốt tung tóe, khi đó đội của mình đang công tác xuống quán game, thì bị con chó của ông anh mai phục, nhà ổng nằm ở cuối con đường này, mình vẩn còn nhớ tên nó là "Bốp". Quân khốn lạn).

Cùng với khoảng cách với con suối ở thung lũng, phía bên kia, ở trên cao là 1 con đường thông Đà Lạt với Trại Mát. Con đường huyết mạch.

Con đường nổi tiếng với 1 khúc cua, mấy thanh niên đam mê tốc độ hay bỏ cua khúc này, vì sau khi xe bắt chớn 1 đoạn khá dài từ bùng binh lớn, và lao đi với tốc độ bàn thờ, thì việc ôm cua sẽ là không hợp lý cho lắm, vì thằng bạn đang kè sau "đíc" và có thể vượt bất cứ lúc nào, việc cắt cua qua lề bên này là 1 lựa chọn hợp lý đề gia tăng khoảng cách, đường khuya thì vắng bóng người, Nhưng nó quá bất hợp lý vì... ).

Nhờ con đường đó có đèn mà mình ăn hôi được 1 ít ánh sáng, nhân cơ hội đó, mình thực hiện những bước đi khéo léo trên con đường nhỏ bé, rồi mình nhanh chóng tiếp cận nhà ông anh, căn này nằm giữa lưng đồi, nó nằm cạnh 1 cái bờ với đầy hang nhện đất, con to con nhỏ thi nhau đào hang trên vách đất chi chít.

Lật lên và ngoáy ngoáy.

Mình củng chả biết bọn chúng ở đó từ khi nào, chỉ biết anh chị dắt đi bẻ cỏ, rồi mở cái nắp lên song nhét cỏ vô chọt chọt, ngoáy ngoáy là mấy anh nhện bay ra cắn cắn (bữa nào mình về xem lại thử còn không), ở giữa căn nhà với bờ đất có chừa 1 con đường, nó rộng khoảng 2 người đi song song là xém té...!

Phía trên bờ đất người ta có trồng 1 hàng chè, đề giữ cho bờ không bị sạc lở, với những gốc chè vô cùng quái dị, nó khá là thú vật khi kết hợp với màn đêm đen kịt, và mập mờ ánh trăng, thêm vào đó là lũ sâu mèo, quân số lên đến hàng trăm con, chỉ chực chờ rơi xuống đầu người qua đường. may là trận địa này chỉ kéo dài hết căn nhà. lướt nhanh là ra 1 mảnh đất thoáng hơn với nhiều nhà cửa hơn rồi.

Nhưng cái bờ và mảnh đất được chia cắt bởi 1 con mương rộng 1 mét, sâu húp. có thời gian mưa to nó sụp bờ, rồi rơi cả cây cầu xuống dưới. đoạn này sẽ càng căng não hơn nếu em "Bốp" còn sống...!

Mình phi qua cây cầu thật nhanh, rồi cứ thế lướt đi thong dong trên con đường chạy dọc đến cuối mảnh đất, rồi 1 con mương đầy nước thải hóa chất, phẩm màu của nhà máy giấy, nó nằm phía trên ngọn đồi, nó không ngừng thải ra vo số nước màu xuống con mương(có thời gian mình thấy mỗi ngày cái mương nó có mỗi màu khác nhau cơ), song song với con mương là 1 con đường đất rộng hơn. cắt dọc mảnh đất ra.

Sau khi nhập vào con đường lớn này và đi được 50 mét, thì mình sẽ gặp 1 cái giếng đầy rêu xanh, đó là nguồn nước sinh hoạt của những người sống ở đó, trong căn nhà biệt thự do pháp xây to đùng, vách đá thì dày cộm và sừng sững. thêm vào đó là 1 bụi tre khổng lồ, cao chót vót. bụi tre tối ngày xào xạc lá trong gió và kêu ọt ẹp, cọt kẹt....! Chắc 3 chúng nó đã ở đó lâu lắm rồi.

Khúc này thật sự là rợn tóc gáy với những câu chuyện ly kỳ mà mình có thể mường tượng ra lúc đó.

Địa điểm vãi hàng này là nút giao nhau giữa con đường đất với 1 con đường nhựa. địa hình bắt đầu dễ thở hơn rồi, mình tăng tốc độ và không để ý mấy con chó xung quanh lắm, vì nhà nào cũng có hàng rào cả, chỉ là lâu lâu gặp vài 3 cái bóng trắng trên đường thập thò dưới ánh trăng lập lờ.

Nhưng mình cũng kinh nghiệm đi đêm đầy mình, nhờ công bà chụy hàng xóm dẫn dắt đi chơi game trong những đêm còn tồi tệ hơn thế. Nên lúc này mình biết ngay nó chỉ là mấy cái bao phân, được giang hồ bố trí(vứt lăn lóc) bên vệ đường mà thôi.

Mình cứ thế lướt đi trong tiếng sủa khản đặc, vô vọng của bọn chó. Đi gần hết con đường nhựa này, mình gặp 1 bức tường lớn xuôi dọc theo con đường, mỗi lần qua đoạn này là y chang rằng có tiếng dép dội lại nghe rõ mồn một luôn, nhiều lúc mình cứ tưởng đang bị theo dõi cơ.

Vậy là hết con đường chông gai. mình nhanh chóng lao lên ngã 3 trước mặt, nơi con đường này giao nhau với con lộ lớn có "khúc cua" vãi hàng, ra đường lớn rồi, đèn sáng rực rỡ, mình cứ thế tọt xuống quán game.

ối ồi ôi, phê quá đi mất.

Mình chơi vui vẻ cho tới 6h sáng, trời cũng sáng rồi mà mẹ thì đi làm sớm lắm, mình cuốc bộ về và  ngủ 1 giấc, rồi mới chạy xuống phụ mẹ bán phở. Bình thường là thế.

Éo le ở chổ, không biết sao hôm đó đang vui vẻ thì dân quân và công an phường ập vào, bắt ngay a chủ quán rồi lập cái biên bản, vì tội mở qua đêm không xin phép, 3h sáng, và mình bị đuổi ra khỏi quán.

Bây giờ ngủ đâu đây, ở lại thì không được rồi, về thì.....! đèn đường đả tắt hết..!

Cuộc hành trình lại bắt đầu vào lúc 3h sáng...!

Hihi cám ơn các bạn đã ủng hộ. chúc các bạn 1 buổi tối vui vẻ.

Hẹn gặp trong các bài viết tiếp theo.


Tác giả : Sơn Vũ                      




Thứ Hai, 15 tháng 1, 2018

Bùng nổ Trình Dược ( chap 2 series: 15 ngày cày Trình Dược kinh hoàng).

Bùng Nổ Trình Dược
 ( chap 2 series: 15 ngày cày Trình Dược kinh hoàng).


Chào các bạn. Hôm nay mình sẽ ra mắt chap 2 mang tên Bùng Nổ Trình Dược 

Mình sẽ cố gắng viết đều để phục vụ quý khán giả một cách tốt nhất.

Ok không lòng thòng dài dòng nữa chúng ta cùng bắt đầu nào, 

Tối hôm đó sau khi nhậu nhẹt tưng bừng thì cả nhóm kéo nhau đi hát karaoke, mình không biết anh làm quản lý được bao lâu rồi nhưng tửu lượng của anh không chê vào đâu được, chị quản lý thì cũng không kém cạnh là mấy.

 May là có bé bạn luyện uống bia laxsê lâu năm nên gánh team cho mình, chứ ham hố quá ngày mai chở chị quản lý đi khảo sát thị trường mà có vấn đề về tiêu hóa là chết. 

Sau khi hát hò chán chê rồi thì a chở chị về khách sạn còn mình thì chở bé bạn chạy ngược ra quán cafe Bích Cau lấy xe, lúc đó cũng khuya lắm rồi. tới nơi thì còn lác đác vài chiếc xe, thằng bạn thì làm về từ lâu, cũng may là hắn chu đáo có nhờ mấy anh ở đó trông giùm.

Trên đường tiễn bé bạn về thì 2 đứa chém trên trời dưới đất, mình chỉ nhớ là mai mình chạy ra gặp anh quản lý ngoài quán cafe để lấy cặp sách, Catolog hình ảnh sản phẩm rồi chở chị quản lý đi, để chị đào tạo cho mình bán hàng, cách nói chuyện với chủ tiệm thuốc và chốt đơn hàng. 

Trước đó bé bạn có dặn là mình sẽ đi 3 tuyến chính cho công ty ở khu vực Tây Nguyên. Nên mình đi theo lịch của bé bạn trước đó luôn.

Tuyến Đà Lạt mình chạy 2 ngày dạo nguyên thành phố, bất kể mọi ngóc ngách, không bỏ sót bất cứ tiệm thuốc tây nào. (mục đích bán được nhiều hàng nhất mà).

Tuyến Đức Trọng (nó rộng đến nổi mình chia làm 2 ngày mới đi hết, đó là tính 1 ngày chạy 100km vừa đi vừa về rồi đó). có ngày mình còn chạy xuống Đà Loan (đi thôi là 63km). mà vừa đi vừa ghé tiệm thuốc chém gió cơ.

Với 1 tuyến Di Linh, cũng 2 ngày, là mình đi Tà Nung, rồi xuống Nam Ban, sau đó chạy xuyên suốt ra Di Linh, Lâm Hà).

Còn mấy ngày khác thì mình lùng sục ngóc ngách.

Rồi sáng hôm sau mình chạy lên quán cafe gặp anh quản lý, thì gặp 1 anh nữa nhóm 1, mình nhóm 2, vì công ty nhiều mặt hàng quá phải chia 2 nhóm, mà "khốn lạn" là nhóm 1 của anh kia toàn mấy thuốc dễ bán, giá rẻ, thị trường ưu chuộng(chiết khấu thấp), bên mình toàn hàng khó nhai (chiết khấu cao), nào là thuốc kiết lị với tiêu chảy, bao cao su, mà thế éo nào thuốc tránh thai của nhóm 1, rồi thêm ít thuốc tăng cường, vitamin, với thực phẩm chức năng. với mấy cái nữa mà mình ko nhớ lắm. 

Sau khi bàn giao đồ chơi rồi thì mình chạy lên khách sạn đón bà chụy quản lý, mọi chuyện sẽ êm đẹp và không có gì để nói khi mình chở bà chụy ghé được 4 5 tiệm thuốc gì đó, chị ấy chém như vũ bão, với chuyên môn và sức thuyết phục cực kỳ cao, và chốt cũng được kha khá đơn hàng.

Sau đó đang đi vui vẻ thì chị kêu mình chở về khách sạn, chị có công chuyện, ờ thì chở về, tiếp đất là chị lao vút lên phòng, sau khi mình đứng chờ 15p thì chị gọi điện thoại nói:
chị: Sáng giờ chị đi vậy em hiểu hết chưa ( mình nghe có mùi rồi).
mình : dạ e có hiểu sơ sơ mà e chưa rõ lắm.
chị: ừa zi bây giờ chị bận mất rồi, em tự đi nha, có gì mai chị dẫn em đi tiếp.

Đệc, mình như sét đánh ngang tai, thuốc thì mình ko biết rồi, may là có giá sẵn, công dụng thì có tờ A4 ghi chú thích rồi, mà giờ làm sao mà chém đây. gọi điện thoại bé bạn thì hắn cũng đang đi bán rồi, hắn mới kêu mình cứ đi đi, không bán được là do chưa được đào tạo kỹ.

Lúc đó mình mới từ tốn nhớ lại sáng giờ chụy ấy có nói đến sản phẩm nào, ưu đãi ra sao, rồi mình lật  Catolog sản phẩm xem sơ qua, nhớ được 1 gói thuốc nhưng có 2 màu, màu xanh là trị kiết lỵ, màu vàng là tiêu chảy, rồi thuốc cho em bé, rồi thêm mấy cái nữa, sau đó mình mới dạo 1 vòng xem nhà thuốc nào nhỏ nhỏ vắng vắng mình lao vào chào hàng. 

Mà các bạn phải biết là đối với 1 thằng trước giờ toàn làm vườn và chạy bàn thì đi chào hàng như vầy là cả 1 vấn đề.

Sau khi tham khảo thì mình làm theo quy trình là nhân viên bán hàng phải lịch sự tự tin, giới thiệu bản thân và cty, sau đó xin anh chị 1 ít thời gian rãnh, xem qua Catalog của cty chúng em, trong lúc anh chị đang tham khảo thì nhân viên không quên ngó lên kệ thuốc xem tiệm đang buôn bán mặt hàng nào, có từng nhập của cty hay chưa. sau đó trò chuyện về cuộc sống, sở thích, rồi dò xét ý kiến của anh chị về cty. (sau này mình mới biết là 1 ngày người ta tiếp phải 10 thằng trình dược như mình, chưa kể thêm mấy mấy gái trình dược nữa).

Cuối ngày mình mới hí hửng chạy về khách sạn báo cáo tình hình, mình chạy lên phòng chụy thì thấy bé bạn có mặt rồi, báo cáo với chị là sau khi chị về khách sạn thì e đã ghé rất nhiều cửa hàng, và em không bán thêm được đơn nào nữa, nhưng em đã cố gắng hết sức....!

À mà chém 1 hồi mới biết là hồi sáng chị chạy vô nhà vệ sinh bị té đập đầu, không thể công tác thêm được nữa, lúc đó chị mới báo về cty xin nghỉ và nhờ bé bạn đào tạo mình 1 tuần và trả lương 200k 1 ngày. 

Oh ze...! mình thấy ngon rồi đây. kaka, rồi chị mới lấy giấy tờ ra cho mình ký ký ghi ghi làm hợp đồng. 

Song 2 đứa chào chị ra về.

Lúc đó Mình thấy ok rồi, bé bạn thì sang cty khác làm nhưng vẫn đi tuyến như ngày xưa, nên dắt mình theo luôn, giới thiệu cho mấy mối quen biết, rồi mấy quán cơm ngon, bổ, rẻ. rồi mấy quán cafe phong cảnh thoáng mát hữu tình, cộng thêm mấy tiệm thuốc có bà chủ dễ tính or khó tính. rồi gặp mấy bạn trình dược khác bên cty bé bạn (theo mấy tay này học được khối chiêu). với biết mấy tiệm thuốc trong mọi ngóc ngách luôn. 

Lúc đó có bé bạn gánh team mình thong dong vãi hàng. nhưng cái gì đến rồi cũng đến, 1 tuần đào tạo nhanh chóng kết thúc....! 

hihi bài cũng dài rồi. hẹn gặp các bạn ở chap tiếp theo.....!

Cám ơn đã ủng hộ.

Sơn Miu                             











Thứ Sáu, 12 tháng 1, 2018

Nhập môn Trình dược (chap 1 series: 15 ngày cày trình dược kinh hoàng).

Nhập Môn Trình Dược
 (Chap 1 series: 15 Ngày cày Trình dược kinh hoàng).


Chào mọi người. Công việc của các bạn thế nào.

Miu kể mọi người nghe lần 15 ngày cày Trình Dược nha. Đó là 1 trải nghiệm cực mạnh.

Lúc đó là vào hè năm 2015, mình đang ăn chơi phè phỡn thì có bé bạn (Bà chụy vk) gọi điện thoại giới thiệu mình đi làm trình dược với lương cứng 5 triệu 1 tháng, lúc đó mình nghe thấy 5 triệu là ham lắm rồi, với bạn này có làm trước đó 1 thời gian rồi, bây giờ muốn chuyển sang công ty khác nên giới thiệu mình vô.

Mình biết là Trình dược cần nhiều chuyên môn với kỹ năng bán hàng mới làm được, nhưng mình tự tin với tài chém gió, với bé bạn hứa là bày cho bán, nên cứ làm thử thế nào.

Đầu tiên là bé bạn hẹn mình đi phỏng vấn, nhưng phải đợi quản lý lên Đà Lạt. Đến sáng ngày phỏng vấn mình mặc đồ gọn gàng sạch sẽ, chạy lên với bé bạn để dẫn đi gặp quản lý, bé bạn nhìn mình song trợn mắt phán cho 1 câu: " Đi phỏng vấn mà mang dép lào hả cha nội".

Thời điểm đó mình mang dép lào sạch là mình tự tin lắm rồi, nhiều khi nó còn dơ dơ nữa, éc éc. (Nhưng may là đi chơi với em iu buổi tối nên....!)

2 đứa mới chạy ra chợ Đà Lạt mua ngay đôi giày ko quên mua vớ. mình còn thầm hứa với lòng là sau này nhận lương phải mua cho bé bạn đôi giày coi như cám ơn.

Lên đồ cái mình tự tin gấp đôi, song 2 đứa mới chạy lên quán cà phê Bích Cau đối diện vườn hoa thành phố (lần đầu mình vô mấy quán cafe sang trọng kiểu này, mà mình cũng chả để ý tới mấy quán dạng này lắm, uống cafe cóc là ngon lắm rồi), tấp vô gửi xe thì gặp thằng bạn năm lớp 12 làm giữ xe ở đó, nhìn mặt thấy géc, chào hỏi vài câu rồi chạy đi lo chuyện đại sự.

Mình vô thì gặp 1 anh với 1 chị, anh là quản lý ngoài Hà Nội, còn chị là quản lý khu vực Lâm Đồng. Vô thì chủ yếu là mọi người chém gió trò chuyện vui vẻ với hỏi thăm nhau là nhiều, với bé bạn có bày mình cách trả lời phỏng vấn rồi, tùy cơ ứng biến thôi, nhưng vô có câu nào liên quan đâu. hehe.

Cafe chán chê rồi mọi người kéo nhau đi thung lũng tình yêu, cho 2 anh chị tham quan khảo sát địa hình, 4 người nhưng có 3 chiếc xe, chả biết gửi xe đâu, lúc ra lấy xe mình thấy thằng bạn năm xưa mà lòng trào dâng cảm xúc, lòng thầm vui sướng khi hội ngộ, mình còn vui hơn khi thằng bạn chịu cho mình gửi nhờ chiếc xe, lúc đó mới thấy tình cảm anh em thật khăng khít.

Ok vậy là chúng ta lên đường, anh kia thì chở bé bạn. còn mình chở chị ấy, vòng vèo 1 hồi cũng đến thung lũng tình yêu. Sống ở Đà Lạt hai mươi mấy năm mà chưa 1 lần vào chỗ này (mà mình cũng không thèm vào làm gì, Đà lạt chỗ nào chả đồi núi giống nhau, sau nhà mình còn có ngọn đồi lồng lộng gió luôn, còn có mấy cái hào chiến tranh ngày xưa, hố bom các kiểu), sau đó mọi người tham quan vui vẻ, chụp hình các kiểu, ai cũng cảm ứng này nọ, chụp hình khí thế,  mình thì có đúng cái đập đá 1280 xài từ thời đi học. Nên nhìn bằng mắt thôi...!

Tham quan chụp hình song thì cả nhóm kéo nhau đi ăn nhậu ở Phan Đình phùng (bé bạn bỏ tiền bao xô hết luôn, lăng xã các kiểu, nhiệt tình hết cỡ để xin việc làm cho mình)...! rồi đến tối thì kéo nhau đi......!

Hẹn các bạn ở chap 2 nhé...!

Cám ơn mọi người đã theo dõi,

Mọi người nhớ cho Miu thêm nhận xét nha, để Miu cải thiện và mang đến chất lượng với sự trải nghiệm tốt hơn cho mọi người nek.

Chào tạm biệt và hẹn gặp lại...!

Tác giả: Sơn Miu





Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

Tần Suất Miu Ti mẹ

Ngày xưa Miu ti mẹ mấy lần
Bài này Miu trả cho mẹ bỉm sữa (mẹ Moon).



Chào các bạn. Miu viết bài này theo đơn đặt hàng của cô em họ Hồ Minh Trang ( mẹ Moon). Đây cũng là đơn hàng đầu tiên Miu nhận được. Cám ơn em đã mở hàng nhé gái...!

Chủ đề là "Những năm đầu đời a ti mẹ ngày mấy cử :))". 

À ngày đó á hả, Nếu Miu nhớ không lầm là Miu đếch nhớ gì hết, làm sao mà nhớ được, chỉ nhớ được lúc lớn hơn 1 xíu mẹ dắt đi nhà trẻ cái mình lồng lộn lên đập đầu xuống đất u 1 cục.  

Cái rồi Miu có gọi về hỏi Mẫu Thân nhưng ko đào được thêm thông tin gì (trừ ít tiền mua đồ tết).

 Hỏng lẽ giờ ngồi bịa ra thì bậy quá (mà óc mình thì nó khá hư cấu), nên Miu quyết định nt hỏi e nó thì mới biết được là lúc nhỏ cứ cho bé bú 2 tiếng 1 lần, điều tiết đến 4 tháng sau là 3 đến 4 tiếng 1 lần, đến 6 tháng thì cho bé ăn dặm nên thong thả hơn.

 Hoạt động bú sữa mẹ bên cạnh việc cung cấp chất dinh dưỡng thì nó là 1 hoạt động tăng cường sự gắn kết về tình cảm của bé với mẹ, cơ thể chúng ta hoàn hảo tới mức chất lượng và thành phần sữa mẹ thay đổi theo từng giai đoạn phát triển của bé. vậy mới nói chỉ có mẹ mới biết điều gì là tốt nhất cho con, hehe.

 Miu thấy việc 1 đứa bé chào đời đúng là phép màu của tạo hóa. đứa bé tự biết xoay mình lại và chui ra khi mà vỏ não non nớt của bé phải co lại để có thể ra ngoài, 1 nổ lực phi thường.

 Sinh con là 1 trong 6 điều hạnh phúc nhất mà chỉ phụ nữ mới trải qua. ước gì.. à mà thôi...! 

Miu cũng cám ơn Mẫu Thân đã cho Miu tá túc 9 tháng 10 ngày ấm áp trong bụng, và không biết bao nhiêu ngày mệt mỏi vì thai nghén và những đau đớn khi vượt cạn, hihi.còn nhiều việc nửa mà thôi dấu bớt. 

Miu thấy mình lỡ nợ Mẫu Thân quá nhiều rồi nên bây giờ mình tranh thủ về hốt gạo được thêm ngày nào hay ngày đó, haha. 

Rồi chúc em và gia đình thật nhiều sức khỏe, tiền tài và trần đầy hạnh phúc. 
Con cám ơn Mẫu Thân.
Chúc các bạn 1 ngày vui vẻ và cám ơn đã ủng hộ Miu.

Anh Miu                      

Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018

Gửi thằng bạn thân



Bài Này mình viết dành tặng cho người bạn, người anh em thân thiết.
Hãy tự tin vào bản thân vì bạn là độc nhất



Hi người anh em. 

Bạn ủng hộ mình vậy là vui rồi. Bạn góp ý Blog về truyện tình yêu, truyện học đường, kinh dị, thì mình thấy văn phong của bạn rất oke. 

Vậy bạn có muốn tài trợ nội dung cho 1 chuyên mục trên Blog.
Thấy bạn hơi do dự nên mình muốn nói là:

Tỉ lệ chúng ta gặp và quen biết nhau trên trái đất này là 1 con số cực kì mông lung vì trái đất 7,49 tỷ người. còn dân số việt nam là 92,7 triệu người, Mông lung chưa.

Và xác suất bố mẹ chúng ta làm quen nhau, gặp lại, hẹn hò và kết hôn với nhau đã là rất lớn, cộng với xác suất bạn được sinh ra khi tinh trùng(4 nghìn tỷ) gặp trứng(100.000) là 1: 400 nghìn tỷ, 

Còn 1 số điều kiện khách quan khác như lịch sử tiến hóa, bắt nguồn từ 1 sinh vật đơn bào phát triển thành con người trong vòng 4 tỉ năm. thì bạn chính là 1 siêu phẩm của tạo hóa rồi.

Vậy thì tại sao bạn phí phạm năm tháng và không tự tin về bản thân, hãy tự tin vào bản thân, mình không bảo bạn nâng đỡ bầu trời như thần Atlas (thần thoại Hy Lạp). bạn chỉ cần chăm sóc bản thân và trau dồi kiến thức thì não đã tiết dopamine gây hưng phấn giống lúc chơi game rồi.

vậy bạn sẽ chấp nhận lời đề nghị của mình chứ. 


Dự án viết Blog, Xây dựng thương hiệu


Dự án viết Blog của Miu hihi. mọi người ủng hộ nha.


Lấy tấm hình tượng trưng cho hoành tráng nào. 

Ok hôm nay mình quyết định bắt tay vào dự án viết blog xây dựng thương hiệu cá nhân luôn.
Blog này thì làm cũng dễ nhưng nó được cái cho mình xây dựng thương hiệu quốc tế, mình đọc sách nó bảo thế. Nên bắt tay thử nghiệm. với tập đánh máy luôn.

Tiêu chí Blog của mình là mình sẽ đọc sách ( mà đọc song có nhớ éo đâu) vì lý do đó. mình sẽ viết lên blog những gì mình học được và hiểu sao viết vậy, để mọi người có j góp ý giúp mình. ngày càng viết hay hơn (sau này viết bài bán hàng được nhiều tiền thì khao mọi người nek.). Rồi 1 lúc nào đó mình lấy ra đọc lại xem đoạn đường phát triển của mình tiến bộ đến đâu.

Mọi người cũng có thể yêu cầu, đề xuất nội dung cho Miu để miu tiềm hiểu và chém. hoặc viết nội dung gởi Miu rồi Miu đăng lên Blog (Miu sẻ kiểm duyệt nội dung nhá).

 ok tks mọi người đã quan tâm. 

Thứ Tư, 3 tháng 1, 2018

Hnay ngày 4/1/18

Ok hôm nay tôi Sơn vũ xin chào các bạn. hi vọng chúng ta sẻ đồng hành cùng nhau trên con đường phía trước như 1 người bạn. người anh em,
Hôm nay và ngay bây giờ là lần đầu tiên viết và đăng blog của tôi. hihi. mạnh dạn lên và làm thôi. ok men.

 

Subscribe to our Newsletter

Contact our Support

Email us: Support@templateism.com

Our Team Memebers