Nhập Môn Trình Dược
(Chap 1 series: 15 Ngày cày Trình dược kinh hoàng).
(Chap 1 series: 15 Ngày cày Trình dược kinh hoàng).
Chào mọi người. Công việc của các bạn thế nào.
Miu kể mọi người nghe lần 15 ngày cày Trình Dược nha. Đó là 1 trải nghiệm cực mạnh.
Lúc đó là vào hè năm 2015, mình đang ăn chơi phè phỡn thì có bé bạn (Bà chụy vk) gọi điện thoại giới thiệu mình đi làm trình dược với lương cứng 5 triệu 1 tháng, lúc đó mình nghe thấy 5 triệu là ham lắm rồi, với bạn này có làm trước đó 1 thời gian rồi, bây giờ muốn chuyển sang công ty khác nên giới thiệu mình vô.
Mình biết là Trình dược cần nhiều chuyên môn với kỹ năng bán hàng mới làm được, nhưng mình tự tin với tài chém gió, với bé bạn hứa là bày cho bán, nên cứ làm thử thế nào.
Đầu tiên là bé bạn hẹn mình đi phỏng vấn, nhưng phải đợi quản lý lên Đà Lạt. Đến sáng ngày phỏng vấn mình mặc đồ gọn gàng sạch sẽ, chạy lên với bé bạn để dẫn đi gặp quản lý, bé bạn nhìn mình song trợn mắt phán cho 1 câu: " Đi phỏng vấn mà mang dép lào hả cha nội".
Thời điểm đó mình mang dép lào sạch là mình tự tin lắm rồi, nhiều khi nó còn dơ dơ nữa, éc éc. (Nhưng may là đi chơi với em iu buổi tối nên....!)
2 đứa mới chạy ra chợ Đà Lạt mua ngay đôi giày ko quên mua vớ. mình còn thầm hứa với lòng là sau này nhận lương phải mua cho bé bạn đôi giày coi như cám ơn.
Lên đồ cái mình tự tin gấp đôi, song 2 đứa mới chạy lên quán cà phê Bích Cau đối diện vườn hoa thành phố (lần đầu mình vô mấy quán cafe sang trọng kiểu này, mà mình cũng chả để ý tới mấy quán dạng này lắm, uống cafe cóc là ngon lắm rồi), tấp vô gửi xe thì gặp thằng bạn năm lớp 12 làm giữ xe ở đó, nhìn mặt thấy géc, chào hỏi vài câu rồi chạy đi lo chuyện đại sự.
Mình vô thì gặp 1 anh với 1 chị, anh là quản lý ngoài Hà Nội, còn chị là quản lý khu vực Lâm Đồng. Vô thì chủ yếu là mọi người chém gió trò chuyện vui vẻ với hỏi thăm nhau là nhiều, với bé bạn có bày mình cách trả lời phỏng vấn rồi, tùy cơ ứng biến thôi, nhưng vô có câu nào liên quan đâu. hehe.
Cafe chán chê rồi mọi người kéo nhau đi thung lũng tình yêu, cho 2 anh chị tham quan khảo sát địa hình, 4 người nhưng có 3 chiếc xe, chả biết gửi xe đâu, lúc ra lấy xe mình thấy thằng bạn năm xưa mà lòng trào dâng cảm xúc, lòng thầm vui sướng khi hội ngộ, mình còn vui hơn khi thằng bạn chịu cho mình gửi nhờ chiếc xe, lúc đó mới thấy tình cảm anh em thật khăng khít.
Ok vậy là chúng ta lên đường, anh kia thì chở bé bạn. còn mình chở chị ấy, vòng vèo 1 hồi cũng đến thung lũng tình yêu. Sống ở Đà Lạt hai mươi mấy năm mà chưa 1 lần vào chỗ này (mà mình cũng không thèm vào làm gì, Đà lạt chỗ nào chả đồi núi giống nhau, sau nhà mình còn có ngọn đồi lồng lộng gió luôn, còn có mấy cái hào chiến tranh ngày xưa, hố bom các kiểu), sau đó mọi người tham quan vui vẻ, chụp hình các kiểu, ai cũng cảm ứng này nọ, chụp hình khí thế, mình thì có đúng cái đập đá 1280 xài từ thời đi học. Nên nhìn bằng mắt thôi...!
Tham quan chụp hình song thì cả nhóm kéo nhau đi ăn nhậu ở Phan Đình phùng (bé bạn bỏ tiền bao xô hết luôn, lăng xã các kiểu, nhiệt tình hết cỡ để xin việc làm cho mình)...! rồi đến tối thì kéo nhau đi......!
Hẹn các bạn ở chap 2 nhé...!
Cám ơn mọi người đã theo dõi,
Mọi người nhớ cho Miu thêm nhận xét nha, để Miu cải thiện và mang đến chất lượng với sự trải nghiệm tốt hơn cho mọi người nek.
Chào tạm biệt và hẹn gặp lại...!
Tác giả: Sơn Miu





0 nhận xét:
Đăng nhận xét